Thương Nhớ Người Cha Chung
(kỷ niệm ngày mất của Đức Giáo
Hoàng Phao-lô II)
Gió ngừng thổi, không gian oi bức
Mây ngừng trôi, đen ngất bầu trời
Người nhìn nhau nói chẳng nên lời
Hoa rũ cánh điêu tàn xơ xác
Ôi! Cha chung người thầy lỗi lạc
Đã ra đi vĩnh biệt trần gian
Cả nhân loại tang tóc đau thương
Muôn triệu con tim như ngừng đập
Trên bàn thờ có hình cha thật
Nhưng mà cha không nói không cười
Thương nhớ quá muôn vạn con người
Suối lệ trào dâng trên khóe mắt
Cha đã đi ngọn đèn đã tắt
Khắc trong tim chẳng bao giờ mất
Hình ảnh cha quá đổi nhớ thương
Trần gian là một bãi chiến trường
Xin cha giúp đoàn con đúng hướng
Gạt nước mắt con quỳ dưới trướng
Nguyện cầu cha hưởng phúc trường sinh
Mãi ngàn đời không thể nào quên.
- Chiên Lạc -

Try your best !!! hay lắm Chú .
Trả lờiXóa