Những ai được phép giảng trong thánh lễ?
Sau Cđ. Vatican II, Sách lễ
Roma có 3 ấn bản vào các năm 1970, 1975 và 2002. Phần Quy Chế Tổng Quát của các
ấn bản này có chút khác biệt nhau, liên quan đến việc ai được phép giảng lễ như
sau:
a. Quy chế Tổng quát 1970 và 1975 quy định
giống nhau như sau: “Phải diễn giảng và không được bỏ, trừ khi có lý do quan trọng,
vào các ngày Chúa Nhật và lễ buộc trong mọi thánh lễ cử hành có đông giáo dân
tham dự; còn các ngày khác cũng nên diễn giảng, nhất là các ngày trong Mùa Vọng,
Mùa Chay và Mùa Phục Sinh, và trong các lễ khác cũng như các dịp có khá đông
giáo dân tập họp ở nhà thờ[1].
Thường chính linh mục chủ tế phải diễn giảng (số 42).
Phải diễn giảng và không được
bỏ, trừ khi có lý do quan trọng, vào các ngày Chúa Nhật và lễ buộc trong mọi
Thánh Lễ cử hành có đông giáo dân tham dự; còn các ngày khác cũng nên diễn giảng,
nhất là các ngày trong tuần Mùa Vọng, Mùa Chay và Mùa Phục Sinh, và trong các lễ
khác cũng như các dịp có khá đông giáo dân tập họp ở nhà thờ.
Sau bài
giảng, nên giữ ít phút thinh lặng (số 66).
Như vậy, ấn bản cuối cùng
(2000) đã qui định và giải thích rõ ràng hơn về việc ai giảng lễ: thông thường
là vị chủ tế, nhưng có thể là vị đồng tế hoặc ngay cả phó tế được nhờ, thậm chí
giám mục và linh mục không đồng tế cũng có thể giảng nếu có lý do chính đáng,
và sau bài giảng nên có một thời gian im lặng.
c. Đối với giáo dân : theo Giáo luật điều
766, giáo dân có thể được giảng trong nhà thờ, nhưng ngoài Thánh Lễ. Thật
vậy, giáo dân có thể giảng trong một nhà thờ hay một nhà nguyện,
nhưng với các điều kiện như :
1/ có
nhu cầu đòi hỏi, trong một số hoàn cảnh nhất định;
2/ hoặc
nếu là hữu ích, trong những trường hợp đặc biệt;
3/ và
phải tuân theo những quy định của HĐ. Giám Mục.
Tuy nhiên, giảng trong nhà
thờ hay nhà nguyện không có nghĩa là được giảng trong lễ. Giáo luật điều 767, §
1 xác định: “Trong các hình thức giảng, bài giảng lễ giữ một vị trí trổi vượt,
là một phần của chính phụng vụ và được dành riêng cho tư tế hoặc phó tế”.
Do đó, giáo dân không được phép giảng lễ[3], và Giám mục giáo phận không được quyền miễn chuẩn để
giáo dân giảng lễ[4].
[1] X. Thánh bộ Nghi lễ, Huấn Thị Inter
Oecumenici, 26.9.1964, số 53, trong AAS 56 (1964), tr. 890.
[2] X. Bộ Giáo Luật, đ. 767 § 1 ; X.
UB Giáo hoàng giải thích chính thức Bộ giáo luật, Trả lời ngày 26.5.1987
về thắc mắc liên quan đ. 767 § 1, trong EV 10/1841; Huấn Thị liên thánh bộ về
những vấn đề liên quan đến sự hợp tác của giáo dân vào Thừa tác vụ của linh mục,
Ecclesiae de mysterio, 15.8.1997, art. 3, trong AAS 89 (1997), tr. 864
[3] X. Bộ Phụng tự, Huấn Thị Actio
pastoralis, 15.5.1969, số 6, trong EV 3/1166; Bộ Phụng tự, Huấn Thị Liturgicae
Instaurationes, 5.9.1970, số 2, trong EV 3/2767 ; Bộ Phụng tự và Kỷ luật Bí
tích, Huấn Thị Inaestimabile donum, 3.4.1980, số 3, trong EV 7/293.
[4] X. Ủy Ban Giáo Hoàng Giải thích chính
thức Bộ Giáo luật, Trả lời ngày 26.5.1987 về thắc mắc liên quan đ. 767 §
1, trong EV 10/1841.
Nguồn từ trang website của Giáo Phận Xuân Lộc: http://giaophanxuanloc.org/mnu-phung-vu/giai-dap-phung-vu.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét