Chúng ta có thể tìm thấy chủ đề về Vương
Quốc của Thiên Chúa trong các Thánh Vịnh sau: “Triều đại Người đua nở hoa công lý và thái bình thịnh trị tới ngày nao
tuế nguyệt chẳng còn” (Tv 72, 7); hoặc “Chúa
đặt ngai báu trên trời cao thẳm, quyền đế vương bá chủ muôn loài” (Tv 103,
19).
Điều kiện tâm linh để được vào Vương Quốc
Thiên Chúa là tinh thần nghèo khó, nghĩa là sống hiền lành và khiêm nhường (x.
Mt 5,3), vì Vương Quốc Thiên Chúa không được thể hiện trong lối sống phô trương
và kiêu hãnh, nhưng trong cách thế âm thầm và khiêm tốn, như Chúa Giêsu đã từng
nói: “Nước Trời cũng giống như chuyện hạt
cải người nọ lấy gieo trong ruộng mình. Tuy nó là loại nhỏ nhất trong tất cả
các hạt giống, nhưng khi lớn lên, thì lại là thứ lớn nhất; nó trở tành cây, đến
nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được” (Mt 13,31-32); Ngài còn khẳng định
với ông Ni-cô-đê-mô: “Thật tôi bảo thật
ông: không ai có thể vào được Nước Thiên Chúa nếu không sinh ra bởi nước và Thần
Khí” (Ga 3,5).
Thánh Phaolô cũng nhắc bảo rằng: “Nước Thiên Chúa không phải là chuyện ăn chuyện
uống, nhưng là sự công chính, bình an và hoan lạc trong Thánh Thần. Ai phục vụ
Đức Kitô như thế, thì đẹp lòng Thiên Chúa và được người ta quý trọng” (Rm
14,17-18). Giáo Hội được giao phó qua lời rao giảng và sứ vụ tông đồ, vì toàn
thể nhân loại có thể đón nhận vương quốc của Thiên Chúa.
Đây là mục đích
của Giáo Hội: “Giáo Hội được khai sinh là
để làm cho nước Chúa Kitô rộng mở trên khắp hoàn cầu, hầu làm vinh danh Thiên
Chúa Cha: tức là làm cho mọi người tham dự vào việc chuộc tội và cứu rỗi, để rồi
nhờ họ, toàn thể vũ trụ thực sự được qui hướng về Chúa Kitô. Mọi hoạt động của
Nhiệm Thể hướng về mục đích này gọi là việc tông đồ, công việc mà Giáo Hội thực
hiện nhờ tất cả các chi thể, tùy theo những cách thức khác nhau. Thật ra ơn gọi
làm Kitô hữu tự bản chất cũng là ơn gọi làm tông đồ” (AA 2).
Chuyển ngữ
Lm. Antôn Nguyễn Phi Tiến,SVD
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét